NHẬT KÝ ĐI LÀM
Update: 2/04/2026
TIN NHẮN LÚC NỬA ĐÊM
Đã muộn lắm rồi, mình nhận được một tin nhắn của một anh khách quen :
-Ngủ chưa nhi?
Em chưa ạ, sao anh ngủ muộn thế? Anh định khi nào qua với em?
Không chỉ là anh muốn nhắn tin với em thôi.Hôm nay anh không qua được.
Lạ quá, chẳng bao giờ thấy anh ấy nhắn tin chỉ thấy gọi khoảng bao nhiêu phút nữa anh tới mà bữa nay nhắn vậy, mình thấy hơi bất ngờ...
Có chuyện gì thế anh?
Ừ, anh buồn quá.... Làm ăn chẳng gặp may, bí bách quá cùng cực quá em ạ.... Lại giống em ngày trước rồi....
Anh nhắc khiến mình nhớ lại quãng thời gian ngày đó, khi biến cố xảy ra với mình...... Quãng thời gian ấy tăm tối nhất, bết bát nhất, cùng cực nhất...
Lúc xảy ra việc bản thân mình mông lung vô định không biết phải làm gì đầu óc trống rỗng đã đi cầu cứu khắp nơi ,đã nhờ vả mọi mối quan hệ, đã tìm mọi cách, đã mong xử lý một cách ổn thỏa ..đã một mình quằn quại xem phải làm gì bây giờ ...mà không có đáp án .
Mình nhớ nhớ như in cái lúc mình quyết định buông bỏ.Một mình phóng xe trong vô định đi mấy trăm cây số ngồi vật vờ chán ở bên bờ sông từ lúc buổi chiều tối cho đến đêm muộn cứ ngồi suy nghĩ mãi thậm chí còn có ý nghĩ rằng đợi cho mọi người về hết , ko ai đi ngoài đường nữa, thì cái loại không biết bơi như mình chỉ cần nhảy tụt một cái xuống dưới chỗ rìa sông thì thế nào cũng chết đuối, chẳng ai cứu mình được. Ngồi vô định như thế suốt mấy tiếng đồng hồ, mặt nước sông phẳng lặng, ở bên kia sông, ven đê,thỉnh thoảng có nếp nhà cũ ,khói bếp bay lên lại làm cho lòng mình thêm buồn thêm da diết, thêm cào xé, thêm cùng quẫn...
Thế rồi những phút giây bồng bột và dại dột ấy nó cũng đi qua. Mình lên xe đi dọc triền đê, đi ngược về quê bố, rẽ vào quán tạp hóa, mua khoảng chục lon bia lạnh, chai rượu souchu, thẻ hương, cái bật lửa. Rồi cứ thế mình đi thẳng về mộ.....Lúc ấy chắc tầm khoảng 9-10 giờ tối, mình chẳng nhớ thời gian cụ thể, chỉ biết rằng lúc ấy mình đi trong vô định .Cái đứa vốn dĩ, Luôn luôn sợ ma như mình ngày hôm ấy, chẳng biết lấy động lực ở đâu. Cứ thế lao thẳng về phía khu Nghĩa Trang. Không cần biết ngày giờ, không cần biết sớm muộn, chẳng cần biết rằng mọi ngày mình đã sợ ma như thế nào, đến cả phim kinh dị, videos ngắn về tai nạn.. Mình còn chưa 1 lần dám chủ động xem. Ấy vậy mà, hôm ấy, mình đã quyết tâm đến thế. Đơn giản.. Vì mình nghĩ là lúc ấy, bố chính là điểm tựa duy nhất
Đến nơi ô tô thì vứt ở bên rìa đường, cổng bị khóa , chắn cho trâu bò vào trong khu mộ. Hai tay xách hai túi bia vắt vẻo, vứt dép vào trong trước, thò chân vào trèo qua song sắt của khu quản trang. Lững thững đi dọc về phía bố.
Đến nhìn thấy bố thắp được nén hương mình ngồi xuống hòa khóc nức nở. Không như một đứa trẻ con bị đánh phạt đòn, khóc cho những kiềm chế bấy lâu nay của mình được giải tỏa không ngại chẳng biết là được bao lâu. Mệt quá, bật lon bia ra, ngửa cổ tuôn ừng ực rồi cứ thế dựa lưng vào phía mộ bố kể về chuyện đời, chuyện người kể về thất bại của mình, kể về những đau khổ cùng quẫn mà mình đang trải qua.Thậm chí lúc ấy còn quay lại trách ngược lại bố. Rằng tại bố đấy, vì bố mất sớm nên để mình bảo phải bơ vơ như bây giờ. Vì bố bỏ rơi mình. Nên bây giờ mình không biết Nương tựa vào ai vì không có bố ,mà bây giờ mình chẳng biết đi đâu về đâu nữa. Khốn khổ thật, mình chắc rằng,lúc ấy, Bố cũng khóc theo mình mất. Giờ nghĩ lại, chắc bố khổ tâm vì mình lắm, đứa con gái ông nâng niu, nuôi dạy, cho ăn học bao nhiêu năm, ông kỳ vọng nhiều đến thế nào, giờ lại phải đi làm... Gái. Cực !
Ngất ngưởng say sưa làm hết mấy chai rượu, Uống hết mấy chai bia của đáng tội, bật mời được bố hai lon, còn đâu một mình uống hết. Cứ thế mệt quá mình ngủ thiếp đi, chẳng biết đến lúc mấy giờ. Trời đã hết đêm, bắt đầu lờ mờ sáng, chân nam đá chân siêu, lại vắt vẻo chào bố đi về. Ngồi trên xe ô tô đi một mạch về đến nhà, tắm giặt dầm mình ở trong nhà một ngày, không ăn không uống, chỉ ngủ kệ mẹ điều gì đến rồi sẽ đến....
Rồi cơ duyên mình đi làm công việc này, lúc mới đầu ,buổi đầu tiên khi đi chụp ảnh.....Mình đã cay đắng, nhục nhã, khốn khổ , khóc mặt mũi tèm nhèm. Suốt cả buổi, mình đã dằn vặt bản thân ,đau khổ cùng cực. Lúc ấy, động lực duy nhất để khiến mình vượt qua tất cả ,chính là phải có tiền , chỉ cần có tiền thôi, có tiền thì sẽ làm được hết, Có tiền sẽ giải quyết được hết, có tiền ....mình sẽ làm lại cuộc đời , có tiền mình có tất cả , kệ mẹ đi , bỏ hết sĩ diện đi, vứt mẹ hết nắm giấy tờ, bằng cấp kia đi, cứ có tiền để giải quyết việc trước mắt đã, còn lại mọi thứ... Tính sau đi
Vậy là mình đã gắn bó với nghề trong gần hai năm làm việc. Mình đã giả vơi bớt được số nợ gánh trên lưng, mình đã bớt đi được những khoản lãi dòng đổ đầu hàng tháng nhắn tin, gọi điện giục ầm ầm kêu đúng ngày trả. Mình chưa bỏ được ra đồng tiền nào để có thể sắm sửa về cho gia đình hay mua những thứ sát xỉ cho bản thân. Mình dồn mọi đồng tiền mình có chỉ nghĩ đến việc duy nhất trả nợ, phải hết nợ, chỉ cần hết nợ thôi mình lập tức sẽ tự tìm cách làm lại cuộc đời mình, bằng cách khác, bằng con đường khác....
Mình đã quen thậm chí đã biết cách thích nghi với những câu hỏi : Sao có ăn học như em lại làm nghề này ? Sao hết việc để làm rồi à lại làm nghề này ? mình quen rồi...... mình không xác định gắn bó với nghề lâu dài, nhưng mình biết hiện tại bây giờ , mình đang rất yêu công việc, yêu thương và trân trọng quý mến những vị khách đã đến với mình. Vô cùng biết ơn những mối quan hệ , những cuộc gặp gỡ mà mình đã trải qua, bởi dù tốt, dù xấu, dù có tình cảm hay không có tình cảm đó cũng là những bài học đắt giá mà mình nghĩ rằng nếu như không làm việc này mình đã không có cơ duyên để va chạm, mình tin, mình đã đang và sẽ vượt qua được thôi.....
Vì vậy anh à ...chẳng có con đường nào là con đường cuối cùng cả, chẳng có khó khăn nào mà không có lối rẽ để cho mình tiến bước đi lên cả. Ông trời sẽ chẳng bao giờ dồn mình đến đường cùng đâu. Chỉ cần còn sống, còn thở thì còn có cơ hội . Đừng bi quan quá nhé ! Em nhớ có câu như thế này : "Qua cơn bĩ cực ,sẽ có ngày thái lai". Em tin rằng không chỉ anh- em, mà ngoài kia cũng có nhiều người cũng rơi vào hoàn cảnh giống chúng ta bây giờ, chỉ là chúng ta chọn cách đối diện như thế nào, bước qua nó ra làm sao ...Mong anh chân cứng đá mềm.... em mọi điều anh hãy bình tĩnh nhé ! Em không giúp gì được cho anh cả, chỉ mong rằng, nếu như anh cần có một người để nói, để tựa lưng vào giống như cách em đã làm với bố em, thì lúc nào em Nhi cũng sẵn sàng đón nghe nhé ! Chúc anh luôn luôn mạnh khỏe sớm vượt qua giai đoạn này.... Đợi ngày anh báo tin vui...